Cơ thể nhỏ bé của nàng di chuyển một cách cứng đờ, giống như đang bị một sợi tơ vô hình kéo đi. Nàng bỏ ngoài tai mớ âm thanh mê hoặc cùng luồng ma khí ngập trời xung quanh, chỉ cố chấp từng bước, từng bước tiến về phía cốt lõi của tháp lâm — nơi ma khí nồng đậm nhất.
Bước chân của nàng chậm rãi mà kiên định, mục tiêu vô cùng rõ ràng.
Cuối cùng, nàng dừng lại trước một tòa cự tháp cao lớn hơn hẳn những thạch tháp xung quanh, phần đế tháp được điêu khắc những bức phù điêu ma thần vô cùng dữ tợn.
Tòa cự tháp này toàn thân đen kịt như mực, thân tháp không mang vân đá bình thường mà được bao phủ bởi một lớp vảy kim loại chi chít, dưới ánh sáng u ám tỏa ra thứ u quang lạnh lẽo.




